Truyện ngắn: Bão Tố
Những tia nắng chiếu qua khung cửa sổ nhẹ nhàng vào buổi sáng sớm, khiến cả căn phòng tràn ngập ánh sáng ấm áp. Trên giường, cô gái trẻ vẫn nằm im lặng, với mái tóc dài mượt mà lan ra trên gối. Cơ thể nhỏ bé của cô dường như đã mất đi sức sống, chỉ còn lại hơi thở yếu ớt như làn sương sớm.
Người đàn ông trẻ giàu có và lịch lãm đi vào phòng, nhìn cô trẻ nằm đó với vẻ rất lo lắng. Anh nhìn vào bức tranh treo trên bức tường, là hình ảnh của hai người phụ nữ cùng một đứa trẻ nhỏ nằm trên cánh đồng, với mái tóc vàng hoe làm mào. Anh nhớ về những khoảnh khắc hạnh phúc một thời, khi mọi thứ đều tươi đẹp và hạnh phúc.
Bão tố đã đến, biển cả hỗn loạn, những con sóng cao thót động ập đến bờ, kéo theo gió lạnh vùi lấp khắp nơi. Mọi thứ trên thế giới này dường như đã thay đổi, từ những đám mây đen kịt phủ lấp trời đến những cơn gió lạnh căng trời. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, tưởng chừng không còn gì là màu xanh tươi mát hay ánh sáng ấm áp nữa.
Cô gái trẻ nằm đó, nhẹ nhàng mắt đưa lên nhìn anh. Một nụ cười ấm áp hiện lên trên gương mặt đau buồn, như là một hơi thở cuối cùng trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối. Anh ôm cô, cảm nhận mùi hương dịu dàng của mái tóc, nhưng không còn thấy được nụ cười ấm áp của cô nữa.
“Bão tố đã qua đi, em ơi”, anh nói nhẹ nhàng, trong lòng đau xót nhưng cũng đầy hy vọng. Cô gái trẻ nhấm nháp hơi thở cuối cùng, rồi đôi mắt nhắm lại, cảm giác bình yên như lấp lánh trong không gian bất tận.
Bão tố chỉ là một thế giới tạm bợ, khi mọi thứ đã trở về với trạng thái ban đầu. Nhưng trong tim anh, bão tố ấy sẽ mãi mãi không bao giờ tan biến, để rồi bước tiếp trên con đường khó khăn và đầy khó khăn của cuộc đời.